Cho những ai còn là học sinh

cho-nhung-ai-con-la-hoc-sinh

Có ai đó nói rằng “khoảng thời gian hạnh phúc nhất của con người là khi còn được gọi là ”…

Những ngày cuối cùng còn được gọi bằng hai tiếng “học sinh”, chúng ta, những cô cậu học trò cuối cấp vẫn ngày ngày hãnh diện trong sân trường, mỗi người đều cố gắng học hết sức, thi đua với nhau từng con điểm, tất cả chỉ để một ngày nào đó, được vinh dự gọi bằng hai tiếng “sinh viên”. Đó là niềm hạnh phúc lớn của nhiều học sinh. Nhưng trớ trêu thay, khi đã đạt đến hạnh phúc đó rồi, chúng ta lại thèm thuồng hai tiếng…học sinh!

Khi là sinh viên, bạn được tự do mặc gì mình thích khi đến lớp và được thấy những mốt ăn mặc đủ màu, đủ kiểu trong sân trường. Khi đó, bạn sẽ ao ước lại được một lần nữa ướm trên mình chiếc áo dài trắng thướt tha cùng với bao nữ sinh khác trong sân, chiếc áo dài mà bạn vẫn thường kêu ca là bất tiện…

Khi là sinh viên, chẳng thấy thầy cô nào gọi bạn lên khảo bài đầu giờ, cũng chẳng có sổ đầu bài, vậy là không sợ bị cô chủ nhiệm “xử” vào cuối tuần, không có gọi lên bảng làm bài…Thế nhưng, rồi cũng sẽ có một lúc, chúng ta lại ước sao được quay lại những ngày đó, để được gọi lên bảng trả bài, nhận một con tám đỏ chót và hãnh diện về chỗ ngồi, những lúc “lầm lỡ” với một con điểm xấu, lòng lại quyết tâm là lần sau nhất định sẽ xung phong trả bài lại. Ước gì lại có sổ đầu bài để lâu lâu xuất hiện vài lời phê bình: “HM hớn hở không rõ nguyên nhân” hay “ HN ăn táo trong lớp”…

Khi là sinh viên rồi, bạn sẽ phải hoàn toàn tự học, tự sắp xếp thời gian cho mình, lúc đó bạn lại mong được nghe những tiếng “càm ràm” của cô chủ nhiệm nhắc nhở khi nào kiểm tra, học bài nào, ngày mai trả bài gì, phần nào…

Khi là sinh viên rồi, bạn bè gặp nhau ở những quán cà phê từ ngoài đường cho đến những nơi sang trọng hơn, nói dăm ba câu hỏi thăm qua loa rồi lại tất bật cho việc học họặcc đi làm thêm. Lúc đó, ta lại thèm một góc lớp, một khung cửa sổ, một hộp xôi và vô số những câu chuyện rôm rả bắt đầu từ đó. Ta lại thèm những lúc rượt đuổi nhau ở dãy hành làng, thèm được cô giám thị “nhắc nhở” và rồi lại năn nỉ ỉ ôi, thèm thấy những màn đá cầu điệu nghệ của đám con trai, thèm được ăn vụng trong lớp…

Có ai đó nói rằng “người ta chỉ quý những gì khi đánh mất nó”. Và có ai đó nói rằng “khoảng thời gian hạnh phúc nhất của con ngừơi là khi còn được gọi là học sinh”. Hạnh phúc nằm ngay trong những ngươi bạn, trong lớp học của mình, trong mỗi sáng đến trường. Thời gian sẽ qua đi đúng với quy luật của nó và bạn không thể lấy lại được. Hãy quý và trân trọng những gì bạn đang có khi còn được gọi là học sinh, vì sẽ đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải phát khóc vì nó không còn ở bên mình nữa, sẽ không bao giờ bạn có lại một cách trọn vẹn những hạnh phúc nhỏ đó…
Nguyệt Quế – Mực tím Online
(Refer by haminh c4http://www.daoduytu.net/forum/showthread.php?t=5257)

You can leave a response, or trackback from your own site.

Không có phản hồi

(Required)
(Required, will not be published)
*

Máy chủ được tài trợ bởi VietIDC | Sử dụng WordPress và giao diện iEducation để xuất bản nội dung.